Danh mục sản phẩm

Cuộc Sống Quanh Ta

DO, BOD, COD là gì?

BoD là gì:

BoD là từ viết tắt trong tiếng Anh: Biochemical Oxygen demand. BOD là lượng oxi cần thiết cung cấp cho vi sinh vật để oxi hóa các chất hữu cơ. Chỉ số này được sử dụng trong quản lý, khảo sát chất lượng nước thải.

BOD5: Để oxy hóa hết chất hữu cơ cần 20 ngày ở nhiệt độ 20 độ C. Người ta lấy BOD sau khi oxy hóa được 5 ngày, ký hiệu là B0D5.

Vậy làm sao xác định được BOD?

Thông thường người ta hòa loãng mẫu nước thử với mọt lượng nhất nước vừa đử đã được khử ION và bảo hòa về Oxy, thêm một lượng đủ vi sinh mầm giống. Sau đó đo lượng oxy hòa tan và đậy kín nắp, đặt trong bóng tối ở nhiệt độ 20 độ C. Sau 5 ngày đo lại lượng oxy hòa tan. Sự khác biệt giữa DO ban đầu và DO sau 5 ngày chính là giá trị BOD.

COD là gì?

Chỉ số BoD chưa tính đến các chất hữu cơ bị Õi hóa bằng phương pháp sinh hóa và một phần chất hữu cơ tạo nên tế bào vi khuẩn mới.

Vì vậy để đánh giá đầy đủ, người ta sử dụng chỉ số CoD. COD là từ viết tắt tiếng Anh: Chemical oxygen Demand.

Hay nói cách khác CoD là khối lượng oxi cần tiêu hao trên mooht lít nước thải (dung dịch)

Đơn vị đo là: mg/l

Phương pháp xác định COD:

Sau một thời gian dài sử dụng KMnOngười ta chuyển sang sử dụng: K2Cr2O7 để đo nhu cầu oxy hóa học. Vì đo bằng K2Cr2O7  có hiệu quả cao, chi phí tương đối thấp.

DO là gì?

DO là từ viết tắt của từ: Desolved  Oxygen. Là lượng oxi hòa tan cần thiết cho thủy sinh. DO dùng để đánh giá mức Ô nhiễm chất hữu cơ trong nước. Đơn vị tính là mg/l.

trom-cap

 

Trong thời gian gần đây, ở nước ta xảy ra khá nhiều vụ trộm cắp, giết người cướp của vô nhân đạo mà trước đây chưa từng có. Qua những vụ án đó, có thể thấy được những hành động dã man, không có tình người của bọn tội phạm hiện nay. Chính vì thế, chúng ta không nên đợi đến lúc “mất bò mới lo làm chuồng” mà phải thực hiện ngay các biện pháp phòng chống trộm cướp, không chỉ để bảo vệ tài sản của chính mình, mà quan trọng hơn hết chính là tính mạng của mình, của chính những người thân trong gia đình mình.

Nguyên nhân chủ yếu của các vụ trộm cắp vẫn là chủ sở hữu sơ hở, mất cảnh giác. Vì vậy, có thể nói người tạo điều kiện, gián tiếp giúp đỡ cho kẻ xấu hành động chính là chúng ta, những người mà tội phạm đang nhắm đến.
Đặc biệt lễ tết sắp đến chúng ta cần phải nâng cao cảnh giác.

Các chuyên gia đã tóm lại 11 cách đơn giản để chúng ta có thể đề phòng trộm căp

11 CÁCH ĐỀ PHÒNG TRỘM CẮP

1. Đánh vào tâm lý bọn trộm bằng cách treo trước nhà tấm biển “coi chừng chó dữ”.
2. Gia cố cửa: Hàn lại khoen khóa, bản lề, dùng ổ khóa chụp, chống cắt, gắn hệ thống báo động. Chủ nhà không nên quá tin tưởng vào cửa cuốn và nên lắp thêm một lớp cửa phía trong.
3. Nên khóa khóa trong.
4. Nhà nên có tường rào ngăn chặn việc có thể chuyền từ cây xanh, trụ điện để vào nhà.
5. Kiểm tra kỹ các cửa ra, vào, cửa sổ, cửa trên từng, cửa ra ban công, sân thượng trước khi đi ngủ.
6. Không nên vắng nhà nhiều ngày, nếu đi vắng phải khóa cửa cẩn thận, nhờ người trông coi và lấy dùm những tờ rơi ở khe cửa.
7. Kiểm tra sửa chữa nhà ở những nơi có lỗ hở mà con người có thể chui lọt.
8. Cất giữ tài sản có giá trị ở những nơi an toàn, nên chia ra nhiều chỗ.
9. Để khóa cửa tại nơi kín đáo, chỉ những người thân trong nhà mới biết.
10. Không nên mở cửa mời người lạ, không rõ danh tính vào nhà.
11. Nếu ở nhà trọ hoặc mua lại nhà nên thay toàn bộ ở khóa mới.
Hầu hết những tên trộm, cướp khi đi gây án đều xác định mục đích của chúng là cướp tài sản. Tuy nhiên, khi bị chủ nhà phát hiện, tri hô chúng buộc phải manh động để có thể thoát thân. Chúng ta phải tuyệt đối lưu ý “bọn trộm, cướp không bao giờ hoạt động mà chỉ có một mình. Chúng luôn có đồng bọn và mang theo vũ khí”. Vì thế, chủ nhà cần xác định mình có khả năng tự vệ hay không để có cách ứng phó khéo léo với chúng để không bị ảnh hưởng đến tính mạng của mình.
• Trong trường hợp chủ nhà có thể tự vệ: Hãy chủ động tỏ ra hợp tác, nhân lúc kẻ trộm sơ hở bấm chuông báo động, cầm vũ khí tấn công hoặc không có hung khí thì nhân lúc kẻ trộm không chú ý thì dùng tay chọc mắt,… Nhưng, chủ nhà nên nhớ mục đích của chúng ta chính là để chạy thoát thân, chứ không phải đánh lại đối tượng, đôi khi lỡ tay sẽ mắc vào tội cố ý gây thương tích.
• Khi bị kẻ trộm đánh phủ đầu: Hãy nằm bất động giả chết, để mặc cho chúng lục lọi đến khi bỏ đi.
• Khi tên trộm là người quen: Khi bị chúng phát hiện ra, khả năng giết người diệt khẩu của chúng là rất cao, do đó chúng ta hãy phản ứng quyết liệt, vừa chống trả, vừa tri hô và nhanh chóng tìm cách thoát thân.

Máy thổi khí Nam Phát theo VNExpress

(Ảnh minh họa)

 

Hắn đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khóa học tại chức kinh tế ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.

Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Levi’s ra khỏi Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt.

 

– Xin anh… cho tôi ít tiền đi! – Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.

 

Ăn mày rất thích kể lể.

 

– Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Levi’s ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…

 

– Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! – Tôi ngạc nhiên.

 

– Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. – Ông ta bắt đầu mở máy.

 

Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:

 

– Thế nào là ăn mày một cách khoa học?

 

Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.

 

Ông ta giảng giải:

 

– Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoán chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.

 

Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.

 

– Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…

 

– …….?

 

– Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng . Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.

Ông ta lấy giọng nói tiếp:

 

– Ở khu Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian để tìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.

 

– Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? – Tôi căn vặn.

 

– Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!

 

– Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?

 

– Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.

 

– Hả? Nhiều vậy sao?

 

Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:

 

– Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.

 

Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.

 

Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.

 

– Ông nói tiếp đi! – Tôi hào hứng.

 

– Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?

 

Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.

 

– Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.

 

Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.

 

Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.

 

– Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!

 

Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.

 

– Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?

 

Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: “Hồng ơi, anh yêu em”, gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.

 

Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.

 

Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!

 

– Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.

 

Quá chuẩn!

 

– Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.

 

– Ối ông cũng có vợ con?

 

– Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.

 

Tôi buột miệng:

 

– Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?

 

Sưu tầm

http://ttvn.vn/

 

Vận Mệnh Của Chúng Ta

Một người đang sống một cuộc sống bình thường, đem câu hỏi thắc mắc về vận mệnh đi bái kiến một vị thiền sư :

– Thầy nói xem trên đời này có vận mệnh không ?

– Có

– Nhưng, vận mệnh của con ở đâu ?

Vị thiền sư kêu anh ta xòe tay trái ra, chỉ anh ta xem và nói :

– Con thấy rõ chưa ? Đường này gọi là đường tình cảm, đường này gọi là đường sự nghiệp, còn đường kia là đường sinh mệnh.

Sau đó, vị thiền sư kêu anh ta từ từ nắm tay lại, nắm thật chặt, thiền sư nói:

– Con nói xem, những đường đó đi đâu rồi ?

Anh ta mơ hồ nói : Trong tay con đó !

– Vận mệnh đâu ?

Anh ta cuối cùng ngộ ra, thì ra vận mệnh nằm trong tay mình.
NamPhat.net

Cuộc sống quanh ta

Hỗ trợ trực tuyến: 0919 065 009 Skype (Mr Vũ) - 0933 047 368 (Mr Tư) - 0909 09 6375 Skype (Ms Dương)
NAM PHAT CO., LTD